VIẾT VỀ MÁI TRƯỜNG
Lượt xem:
Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta gọi mái trường là ngôi nhà thứ hai của chính mình. Bởi ở đó chúng ta được tiếp nhận tri thức, được rèn luyện đạo đức, là nơi gieo mầm ước mơ, biến ước mơ thành hiện thực, là nơi ta cảm nhận được tình yêu thương, tình bạn bè. Với tôi, tôi đã coi trường THPT Nguyễn Đức Thuận chính là mái nhà thứ hai của bản thân mình.
Trường tôi được thành lập vào năm 2006. Trường đã có 18 phòng học đúng quy cách với gần 1000 em học sinh. Hơn chục năm qua, các thế hệ giáo viên và học sinh đã nỗ lực xây dựng, hoàn thiện trường về cơ sở vật chất cũng như về bề dày truyền thống. Đến nay trường đã đạt được rất nhiều thành tích xuất sắc. Có được những kết quả đáng trân trọng đó phải kể đến công sức của các thầy giáo, cô giáo đã cống hiến cho nhà trường. Hai năm học dưới mái trường, tôi không chỉ tiếp thu được tri thức mà còn học được rất nhiều những bài học đạo đức từ các thầy, cô. Bề ngoài trông thầy cô có vẻ nghiêm khắc nhưng tôi luôn cảm nhận được tình yêu thương của thầy cô đối với học sinh. Sự tâm huyết dồn vào những bài giảng để mong chúng tôi có thể hiểu bài một cách tốt nhất. Tôi hiểu được rằng yêu thương không nhất thiết phải được thể hiện ra bằng những lời nói hoa mĩ mà nó còn được thể hiện qua những hành động âm thầm.
Ba năm là khoảng thời gian ngắn ngủi với đời người nhưng nó lại là tất cả với đời học sinh. Có người nói rằng, kỉ niệm ngày đầu tiên bước vào lớp 1 là kỉ niệm khó quên nhưng đối với tôi ngày đầu tiên đặt chân vào trường THPT Nguyễn Đức Thuận mới là kỉ niệm khó quên nhất. Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc tôi đã là học sinh lớp 11. Tuy chưa cuối cấp nhưng tôi biết mình chẳng thể nắm giữ được thời gian. Tôi ước mơ thời gian có thể trôi chậm lại để tôi có thể lưu giữ thêm nhiều kỉ niệm tại mái trường này. Tôi nhớ về rặng cây sau trường nơi luôn là điểm hẹn lí tưởng để tránh nắng, tránh nóng trong những giờ học thể dục. Tôi yêu lắm sân trường này, mỗi nơi đều in dấu những kỉ niệm đẹp của tôi cùng các bạn. Có những lúc tôi nghĩ về năm, mười năm sau khi tôi quay trở lại thì không biết trường sẽ như thế nào. Chắc chắn là cảm giác vừa lạ vừa quen. Lạ vì qua từng ấy năm trường sẽ có những đổi thay, quen vì nơi đó còn in dấu biết bao kỉ niệm của tôi.
Có lần tôi háo hức khoe với anh chị đã ra trường về lễ công nhận trường chuẩn. Họ đã tỏ ra nuối tiếc và ghen tị với tôi. Tôi chợt thấy mình thật may mắn khi được tham sự một sự kiện quan trọng như vậy. Đó không chỉ là dấu mốc chứng minh cho chặng đường phát triển mười năm của nhà trường mà nó còn khơi dậy trong lòng mỗi học sinh tình yêu và niềm tự hào về mái trường. Để chào mừng lễ công nhận trường chuẩn, trường tôi đã tổ chức rất nhiều hoạt động học tập. Học sinh tích cực thi đua hái hoa điểm 10 dành tặng thầy cô. Đoàn trường phát động nhiều hoạt động chào mừng ngày lễ lớn đó. Lớp tôi đã tham gia buổi trồng cây cho nhà trường. Dù trời nắng chói chang nhưng tôi vẫn cảm thấy nụ cười rạng rỡ của các bạn. Từng cây hoa được trồng lên sẽ nở hoa thơm ngát tô điểm cho ngôi trường
Tôi nói riêng và từng thế hệ đã và đang trưởng thành nói chung sẽ mãi nhớ về ngôi trường như một bến đỗ bình an để bước tiếp trên đường đời đầy gian nan. Một lớp học nữa sắp ra trường, những người thầy, người cô vẫn âm thầm là người đưa đò sang sông, dẫu có niềm vui hay nỗi buồn thì bến đỗ Nguyễn Đức Thuận luôn là miền kí ức rất đẹp trong tâm trí học sinh. Chắc chắn rằng mai sau, mai sau nữa thi mái trường yêu dấu vẫn mãi in đậm trong trái tim tôi
Chẳng phải ngẫu nhiên mà người ta gọi mái trường là ngôi nhà thứ hai của chính mình. Bởi ở đó chúng ta được tiếp nhận tri thức, được rèn luyện đạo đức, là nơi gieo mầm ước mơ, biến ước mơ thành hiện thực, là nơi ta cảm nhận được tình yêu thương, tình bạn bè. Với tôi, tôi đã coi trường THPT Nguyễn Đức Thuận chính là mái nhà thứ hai của bản thân mình.
Trường tôi được thành lập vào năm 2006. Trường đã có 18 phòng học đúng quy cách với gần 1000 em học sinh. Hơn chục năm qua, các thế hệ giáo viên và học sinh đã nỗ lực xây dựng, hoàn thiện trường về cơ sở vật chất cũng như về bề dày truyền thống. Đến nay trường đã đạt được rất nhiều thành tích xuất sắc. Có được những kết quả đáng trân trọng đó phải kể đến công sức của các thầy giáo, cô giáo đã cống hiến cho nhà trường. Hai năm học dưới mái trường, tôi không chỉ tiếp thu được tri thức mà còn học được rất nhiều những bài học đạo đức từ các thầy, cô. Bề ngoài trông thầy cô có vẻ nghiêm khắc nhưng tôi luôn cảm nhận được tình yêu thương của thầy cô đối với học sinh. Sự tâm huyết dồn vào những bài giảng để mong chúng tôi có thể hiểu bài một cách tốt nhất. Tôi hiểu được rằng yêu thương không nhất thiết phải được thể hiện ra bằng những lời nói hoa mĩ mà nó còn được thể hiện qua những hành động âm thầm.
Ba năm là khoảng thời gian ngắn ngủi với đời người nhưng nó lại là tất cả với đời học sinh. Có người nói rằng, kỉ niệm ngày đầu tiên bước vào lớp 1 là kỉ niệm khó quên nhưng đối với tôi ngày đầu tiên đặt chân vào trường THPT Nguyễn Đức Thuận mới là kỉ niệm khó quên nhất. Thời gian thấm thoát thoi đưa, chẳng mấy chốc tôi đã là học sinh lớp 11. Tuy chưa cuối cấp nhưng tôi biết mình chẳng thể nắm giữ được thời gian. Tôi ước mơ thời gian có thể trôi chậm lại để tôi có thể lưu giữ thêm nhiều kỉ niệm tại mái trường này. Tôi nhớ về rặng cây sau trường nơi luôn là điểm hẹn lí tưởng để tránh nắng, tránh nóng trong những giờ học thể dục. Tôi yêu lắm sân trường này, mỗi nơi đều in dấu những kỉ niệm đẹp của tôi cùng các bạn. Có những lúc tôi nghĩ về năm, mười năm sau khi tôi quay trở lại thì không biết trường sẽ như thế nào. Chắc chắn là cảm giác vừa lạ vừa quen. Lạ vì qua từng ấy năm trường sẽ có những đổi thay, quen vì nơi đó còn in dấu biết bao kỉ niệm của tôi.
Có lần tôi háo hức khoe với anh chị đã ra trường về lễ công nhận trường chuẩn. Họ đã tỏ ra nuối tiếc và ghen tị với tôi. Tôi chợt thấy mình thật may mắn khi được tham sự một sự kiện quan trọng như vậy. Đó không chỉ là dấu mốc chứng minh cho chặng đường phát triển mười năm của nhà trường mà nó còn khơi dậy trong lòng mỗi học sinh tình yêu và niềm tự hào về mái trường. Để chào mừng lễ công nhận trường chuẩn, trường tôi đã tổ chức rất nhiều hoạt động học tập. Học sinh tích cực thi đua hái hoa điểm 10 dành tặng thầy cô. Đoàn trường phát động nhiều hoạt động chào mừng ngày lễ lớn đó. Lớp tôi đã tham gia buổi trồng cây cho nhà trường. Dù trời nắng chói chang nhưng tôi vẫn cảm thấy nụ cười rạng rỡ của các bạn. Từng cây hoa được trồng lên sẽ nở hoa thơm ngát tô điểm cho ngôi trường
Tôi nói riêng và từng thế hệ đã và đang trưởng thành nói chung sẽ mãi nhớ về ngôi trường như một bến đỗ bình an để bước tiếp trên đường đời đầy gian nan. Một lớp học nữa sắp ra trường, những người thầy, người cô vẫn âm thầm là người đưa đò sang sông, dẫu có niềm vui hay nỗi buồn thì bến đỗ Nguyễn Đức Thuận luôn là miền kí ức rất đẹp trong tâm trí học sinh. Chắc chắn rằng mai sau, mai sau nữa thi mái trường yêu dấu vẫn mãi in đậm trong trái tim tôi
