THẦY CÔ VÀ MÁI TRƯỜNG

Lượt xem:

Đọc bài viết

PHẦN II. TÁC PHẨM DỰ THI

Tên tác phẩm: Cô – người thắp nắng cho bao thế hệ học trò

Nội dung tác phẩm

Ba năm cấp ba là chuyến tàu thanh xuân đẹp nhất của cuộc đời mỗi con người.  Ngôi trường của tôi cũng có lẽ vì thế mà trở nên đẹp hơn, tuyệt vời hơn, có chỗ đứng vững chắc nào đó ở trái tim của mỗi người học sinh. Ngôi trường tôi học mang tên Đồng chí Nguyễn Đức Thuận (1916-1985), ông sinh ra tại xã Bảo Ngũ nay là xã Quang Trung, huyện Vụ Bản, tỉnh Nam Định, là một trong những nhà cách mạng, người chiến sĩ yêu nước. Nguyễn Đức Thuận chính là ngôi nhà thứ hai, là nơi chắp cánh cho những ước mơ của tôi bay cao, bay xa. Và suốt những năm tháng cắp sách đến trường chắc chắn ai cũng có ấn tượng với một giáo viên – người đã để lại cho mình những bài học, nâng đỡ, truyền dạy không chỉ kiến thức mà còn cách sống, đạo lí làm người.

NGÔI TRƯỜNG TÔI YÊU

Chính bản thân tôi cũng thế, năm lớp 12 cũng là năm cuối cùng của quãng đời học sinh. Ấn tượng với buổi đầu tiên bước chân vào lớp là tất cả mọi thứ đã được chuẩn bị sẵn sàng cho buổi khai giảng đầy đặc biệt. Cả quãng đời học sinh có lẽ đây là lần đầu tiên tôi được tham dự một buổi khai giảng không có sự tập trung đông đúc, không được ngồi dưới sân dự khai giảng như mọi năm. Vì thế mà tôi cảm thấy vô cùng tiếc nuối: tiếc cho một năm học không đầy đủ, tiếc cho ba năm cấp ba không được trọn vẹn bởi có sự xuất hiện của đại dịch Covid-19. Chắc hẳn tất cả học sinh trên mọi miền đất nước cũng có cùng suy nghĩ và cảm xúc như tôi. Tuy buổi khai giảng chỉ diễn ra trong gần nửa giờ nhưng nó in sâu trong tâm trí tôi, sẽ theo tôi suốt những năm tháng sau này. Những ánh mắt trao cho nhau trong buổi đầu của ngày tựu trường cuối cùng sao có phần khác lạ, phải chăng là những ánh mắt của sự lưu luyến, tiếc nuối, ngượng ngùng. Chắc chắn mỗi người cũng đang bồi hồi nhớ lại, tiếc những kỉ niệm đẹp đẽ dưới ngôi nhà nhỏ 12A6 và ngôi nhà chung mang tên người anh hùng Nguyễn Đức Thuận.

Trang trí lớp để chuẩn bị cho lễ khai giảng đặc biệt

Thời gian trôi nhanh như một cơn gió thoảng qua. Thoáng chốc đã đi gần hết cuộc đời học sinh rồi, ngồi nhớ lại tôi thầm nghĩ sao thời gian không dừng lại để tôi có thêm thời gian nô đùa cùng mọi người, tâm sự những chuyện vui buồn cùng bạn bè, trao đổi bài tập, học hỏi kĩ năng, kiến thức từ thầy cô. Chính vì thế mà bây giờ tôi đang trân trọng từng người, trân trọng thầy cô, trân trọng những thứ đáng quý của cuộc đời học sinh. Để sau này có tiếp tục theo đuổi con đường học tập thì tôi vẫn có cái gì đó để nhắc về nơi đây – nơi có những tình yêu đặc biệt, những con người dễ mến và ngôi nhà đầy tin yêu:

Dẫu biết rằng…..

                             Những viên phấn tròn rồi cũng hóa thành bụi bay đi

                             Và vết hằn thời gian sẽ phân hai màu tóc

                             Nhưng điều lớn lao mà cô giữ được

                              Là niềm tin lặng lẽ lớn từng ngày

                              Là ước mơ khiêm nhường như hạt giống vậy!

        Chính bản thân tôi cũng thế, suốt chặng đường ba năm ngắn ngủi đều có cô Huyền Trang gắn bó và chỉ bảo. Mới ngày nào bước chân và lớp 10, được nhà trường xếp vào lớp của cô chủ nhiệm và trở thành một mảnh ghép nhỏ của A6 vậy mà giờ đây tôi đã trở thành một cô học trò cuối cấp với biết bao ngã rẽ đang chờ đợi. Dưới sự dẫn dắt của cô mà bản thân tôi đã có nhiều thay đổi, từ tính cách đến học tập. Thời gian trôi qua nhanh nhưng giờ đây cả cô, tôi và thành viên 12A6 đã trở thành một gia đình, một tập thể vững mạnh, đoàn kết, biết yêu thương và trân trọng nhau. Cũng nhờ có cô mà lớp đã thực sự trưởng thành, biết yêu thương và chia sẻ. Tôi thực sự cảm thấy may mắn khi được học ở lớp có sự dẫn dắt của cô – người luôn đi đầu và dẫn dắt con đường học tập của tôi. Cô rất nhiệt tình trong công tác giảng dạy, tâm huyết với từng bài giảng, âm thầm theo dõi từng bước đi, bước trưởng thành của các bạn học sinh.

Đội văn nghệ của lớp chụp ảnh cùng cô trong ngày khai giảng

 Chỉ với ba năm ngắn thôi nhưng cô trò tôi đã đồng hành cùng nhau, trải qua những vui buồn, thất vọng, hạnh phúc, và mệt mỏi nhưng cũng nhờ những lúc như thế mà mọi người càng lúc lại gần nhau hơn.  Đôi lúc tôi có lỗi, lười học hay vô tình buông những lời nói làm cô thất vọng, hay không chịu nhận khuyết điểm của bản thân và những lúc như thế tôi đâu có biết cô  đang buồn đến nhường nào nhưng cô vẫn luôn bao dung, sẵn sàng tha thứ, bỏ qua và đưa ra cho tôi những lười khuyên bổ ích nhất.

Đúng như Usinxky từng nói: “Nhân cách của người thầy là sức mạnh có ảnh hưởng to lớn đối với học sinh, sức mạnh đó không thể thay thế bằng bất kỳ cuốn sách giáo khoa nào, bất kỳ câu chuyện châm ngôn đạo đức, bất kỳ một hệ thống khen thưởng hay trách phạt nào khác”. Nhắc đến giáo viên người ta nghĩ đến sự dịu dàng, ân cần, tinh thần nhiệt huyết. Cô giáo của tôi cũng thế. Cô luôn có một cách dạy nào đó thu hút sự chú ý của tôi, mọi bài giảng của cô tôi chưa bao giờ rời mắt. Cách mà cô truyền đạt đâu phải ai cũng có, chính giọng nói của cô khiến tôi ấn tượng nhất và gieo mình vào ước mơ được làm cô giáo, được đứng trên bục giảng. Cô luôn coi lớp như gia đình thứ hai – nơi có những đứa con tuy không ruột thịt nhưng cô luôn ân cần, chỉ bảo, dạy dỗ từng chút. Đối với tôi, cô như một người mẹ thứ hai vậy: tuyệt vời, tảo tần. Người mẹ ấy luôn biết cách làm thế nào để những đứa con của mình trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn khi sau này bước chân vào chính cuộc đời của mình.

          Với riêng tôi, với cách nhìn khác, thì cô là một người rất giản dị, từ ăn mặc đến dáng đi, cách sống,… Những bộ quần áo, cặp sách, hay đôi giày,…. đều khoác bên ngoài con người giản dị ấy thật đẹp, duyên dáng. Cô không bao giờ ngại khó, ngại khổ với chúng tôi. Cô luôn chia sẻ với chúng tôi trong những buổi lao động, những giờ ngoại khóa, hay các cuộc thi. Chắc cô muốn tạo cho học sinh của mình tính tự giác, chăm chỉ, siêng năng, chịu khó. Hai năm trôi qua đối với tôi và các bạn được cô chủ nhiệm là một điều may mắn. Cô không chỉ trang bị cho chúng tôi những hành trang về tri thức mà còn giúp cho chúng tôi có được những bài học về cách nhìn nhận cuộc sống sau này nữa. Những điều cô nói và dặn dò không chỉ làm cho chúng tôi trưởng thành về mặt thể xác mà còn trưởng thành cả về tâm hồn, suy nghĩ, hành động. Tôi biết rất rõ có nhiều lúc cô buồn về chúng tôi: chểnh mảng trong học tập, không chấp hành nghiêm chỉnh luật giao thông, phạm lỗi Đoàn trường nhưng chúng tôi vẫn đang cố gắng từng ngày, từng giờ để tốt lên, tập trung hơn để tiến tới một kì thi tốt nghiệp quan trọng nhất, để khi kết quả trả về là những con số xứng đáng với sự cố gắng của bản thân, không phụ công cha mẹ và các thầy cô giáo, đặc biệt là cô chủ nhiệm.

            Sắp đến lúc phải rời xa ghế của nhà trường, rời xa bạn bè, thầy cô. Những kỉ niệm vẫn còn đó, vui buồn còn lưu lại nơi này. Chỉ có tôi và các bạn sau này khi quay về cô chẳng còn là của riêng mình nữa, lớp học ấy chẳng còn của riêng mình. Tất cả mọi thứ sẽ thay đổi theo thời gian, chỉ còn tình yêu, sự trân trọng, giữ gìn những kỉ niệm theo tôi suốt cuộc đời.  Khoảng thời gian ấy tôi đã làm quen được với rất nhiều thứ, rất nhiều những con người từ các nơi tụ họp về ngôi nhà chung ấy. Nhưng lại sắp phải rời xa với bao cảm xúc và hoài niệm. Ngậm ngùi nhớ lại mà luyến tiếc. Sau khi ra trường, tôi muốn gửi gắm tất cả những kỉ niệm vào ngôi trường để khi về lại nơi này thì vẫn nguyên vẹn những kí ức. Quãng thời gian còn lại, tôi sẽ học tập hết mình, sống hết mình và cùng các thành viên 12A6 đương đầu với sự nhọc nhằn, gian khổ để tiến tới cuộc thi THPT Quốc Gia, chiến đấu cùng nhau đến phút cuối cùng để đỗ tốt nghiệp, đỗ vào ngôi trường đại học mà mình mơ ước.

          Tôi biết ai trong mỗi chúng ta có từng có một thời học sinh với biết bao kỉ niệm đẹp, ý nghĩa. Thời gian thì cứ trôi mãi chẳng chờ đợi một ai, khoảng thời gian ba năm trôi nhanh như một giấc ngủ quên vậy, sắp phải rời đi khi vừa mới ngày nào bước chân vào trường, rời đi để đến với cuộc sống mới không còn sự che chở, dạy bảo kĩ càng nữa. Cũng có những lúc tôi nghĩ vu vơ về những năm sau khi mình ra trường thì ngôi trường sẽ thay đổi, chắc chắn sẽ vừa lạ vừa quen. Lạ vì những năm mình không theo học nữa thì cơ sở vật chất, cơ sở hạ tầng được thay đổi, xây dựng khang trang hơn, khoác cho ngôi trường một chiếc áo thật đẹp. Quen vì nơi ấy vẫn còn bóng dáng của thầy cô, hình bóng của cô chủ nhiệm. Tôi nói riêng và các thế hệ học trò của ngôi trường nói chung sau này khi có cuộc sống của riêng mình vẫn nhớ về nơi này như một điểm tựa, một bến đỗ bình an để bước tiếp trên đường đời đầy gian nan, thử thách.

         Thầy cô vẫn ở đấy, vẫn nhiệt tình, âm thầm là một “người lái đò sang sông”. Năm cuối cấp của tôi thật đặc biệt và ý nghĩa dưới ngôi trường, dưới sự dẫn dắt của các thầy cô vô cùng nhiệt tình. Ba năm trôi qua thật nhanh khiến tôi thấy bản thân mình cũng theo sự trưởng thành của ngôi trường mà tốt hơn, không còn trẻ con như những ngày đầu khi mới bước chân vào trường nữa. Bill Gates từng nói: “Nhà trường cho ta chiếc chìa khóa của tri thức, học tập trong cuộc sống chính là công việc cả đời” Vậy nên mỗi chúng ta hãy tận dụng chiếc chìa khóa này và bài học trong cuộc sống để tốt lên từng ngày, thật nỗ lực, cố gắng, và thật thành công. Mọi chiếc chìa khóa luôn mở cho chúng ta những cánh cửa để bước vào, tạo cho ta sự kiên định, bình tĩnh trước mọi việc. Sau này, dù có đi đâu, làm việc gì, tôi cũng sẽ nhớ về ngôi nhà mang tên người anh hùng Nguyễn Đức Thuận – nơi chất chứa biết bao kỉ niệm tươi đẹp của tuổi học trò, có những người thầy, người cô âm thầm, nhiệt huyết.